Thân gửi cô Lan Anh, người cô giáo mà em hết mực kính trọng. Tại nơi đây em xin viết bức thư này gửi cô xem như một lời xin lỗi muộn màng. Cô ơi, từ lúc cô vào chủ nhiệm lớp em, chúng em đã biết thế nào là một giáo viên chủ nhiệm thực thụ, cô cho chúng em biết thế nào là tình thương, thế nào là sự quan tâm của một giáo viên chủ nhiệm với học sinh của mình. Mặc dù mới chỉ vào nghề một năm và lớp em cũng là lớp đầu tiên cô làm chủ nhiệm nhưng cô đã làm chúng em hiểu được tình thương yêu của một cô giáo. Cô muốn truyền đạt lại kiến thức của mình đối với chúng em. Và để làm được điều đó, cô đã phải thực biết bao đêm bên trang giáo án rồi hả cô? Có lẽ chúng em đã quá vô tình không biết đến điều đó và đã không hiểu có những lúc cô cần chúng em nhất. Buồn làm sao khi chúng em lại làm cô khóc đúng lúc ta phải chia tay nhau trong buổi họp mặt cuối cùng. Buồn làm sao khi người làm cô không vui lại chính là chúng em . Suốt một năm trời ta quen nhau, cô và chúng em đã có biết bao kỉ niệm buồn vui cùng với nhau. Còn đâu những sớm hôm cô đến từng nhà để động viên chúng em học tập. Còn đâu những lời động viên chúng em, những lời chia sẻ đầy tâm tư, nước mắt mà có kể với em. Em nhớ lắm những lúc cô buồn, khuôn mặt của cô đầy tâm trạng nhưng cô vẫn cố tỏ ra bình thường chỉ để chúng em khỏi lo lắng. Có buồn, khóe mắt của cô rưng rưng nhưng chúng em đâu thể làm gì để lau những giọt nước mắt của cô. Một lũ óc trò bất tài chỉ có thể đem đến những muộn phiền cho cô mà chẳng thể làm được cho cô điều gì nhiều. Em biết dẫu có nói những lời này dù có đã muộn màng nhưng em cũng như bao đứa học trò của cô vẫn muốn nói lên với cô một lời xin lỗi.Cô ơi dù bức thư này ngắn ngủi, dù nó không thể nói hết nỗi lòng của chúng em thì xin cô hãy hiểu rằng cô vẫn mãi là một người mà chúng em hết mực kính trọng, cô mãi là một người gíao viên tận tụy nhất, chí ít đó cũng là đối với tất cả chúng em. Dẫu giờ cô đã không còn ở bên cạnh chúng em nữa nhưng chúng em mãi nhớ về cô. Mong cho sau này co sẽ không còn phãi buồn lòng vì những đứa học trò như chúng em, mong cô se chủ nhiệm một lớp nào đó có thể làm cô cười nhiều hơn , khóc ít hơn khi ở bên cạnh chúng em. Chúc cô mãi luôn vui tươi va khỏe mạnh. Đó là những điều ma chúng em muốn noi với cô, dù chỉ là một lần, một lần thôi cô à!

Loading...

Đêm nay trên đất Quảng Bình mưa phùn rơi, ở nơi đay lại có một người học trò hồi tưởng về cô, về những kí ức xa xôi, một vùng kí ức đã chôn dấu biết bao lâu không nhắc đến. Nhìn những giọt mưa rơi, lòng em buồn vô hạn. Phải chi thời gian trôi ngược để chúng ta lại được trở về như lúc xưa cô nhỉ ? Chắc đó chỉ là những ý nghĩ của em nhưng em mong rằng ở nơi nào đó có lúc cô sẽ nhớ về chúng em, nhớ lại kỉ niệm buồn vui năm nào.

Quảng Bình mưa da diết, lòng buồn tha thiết….

Loading...

Từ khóa tìm kiếm:

  • cách xin lỗi cô gíao

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here