Đánh giá bài viết

Xin gửi những dòng lưu bút này đến cô Thắm với tấm lòng yêu thương nhất của em đối với cô!

Cô ơi, không biết cô có đọc được dòng lưu bút này không, nhưng cho dù cô có đọc được hay không cũng không còn quan trọng nữa đâu ạ mà điều quan trọng nhất đó là em rất vui khi được nói với cô những suy nghĩ tận đáy lòng mà từ lâu em muốn nói với cô, bây giờ cũng không quá muộn nhưng cũng chả sớm nữa: Em cảm ơn cô!

Thời gian trôi nhanh thật phải không cô. Mới khi nào em được chuyển qua lớp cô, bỡ ngỡ, bạn bè thì xa lạ nhưng giờ thì , thời gian chạy đến trường rồi lại bỏ đi, đã cuối cấp rồi, em cũng thân với mọi người nhiều hơn, và kể cả cô. Em được xem như một thành viên trong đại gia đình 12C4 , không còn thấy tủi thân hay cô đơn như những ngày đầu nữa. Và từ đây em càng yêu quý cô hơn. Hoa mai tàn, hoa phượng bắt đầu nở, ngày tháng trôi qua nhưng cô vẫn vậy, vẫn tà áo dài đó, vẫn nụ cười đó bước vào lớp. Cô có lẽ là người duy nhất trong trường lo lắng và thương yêu chúng em nhất. Mỗi hôm có tiết hay có việc gì phải lên trường, cô luôn tranh thủ lên lớp sớm để hỏi han về lớp, có khi cô đợi tiết truy bài đầu giờ để nhắc nhở những bạn đi học trễ. Tuy là đi học trễ nhưng những lần như vậy lại tạo những tràn cười cho lớp càng làm cả lớp xích gần lại hơn.

Loading...

Nhưng không phải lớp lúc nào cũng tốt. Đầu kỳ hai, có quá nhiều biến động đối với em , cũng như cả lớp. Lớp thì càng ngày đi xuống, nhiều bạn không lo học hành để chuẩn bị thi tốt nghiệp cho thật tốt, trong đó có cả em. Em đã to gan nghỉ học gần 1 tuần để đi net, lần cuối thì bị cô xuống tiệm net bắt tại chỗ và dẫn về trường. Lúc đó em thật sự rất giận và ghét cô vì sao cô lại làm vậy, đúng là suy nghĩ bồng bột đó đã làm cô buồn, đã làm cô mệt mỏi. Em xin lỗi cô nhiều lắm. Cuối cùng em suy nghĩ về những lời cô dạy bảo và em đã hiểu ra nhiều điều và càng yêu cô hơn, em nhận ra em của ngày hôm qua là con người thoáng qua thôi. Em đã sai hoàn toàn trong cách nghĩ đó .Còn hiện tại, em đã trưởng thành và chín chắn khá nhiều rồi ạ!

Cả lớp và cả em đang vì cô mà ngày ngày tiến bộ hơn, đơn giản một điều đó là em muốn cô cùng cười với chúng em khi lớp đùa, vui vẻ với lớp khi có tin vui. Không muốn cô phải buồn và mệt mỏi nữa vì thật ra, chúng em yêu cô như cô yêu chúng em vậy. Chỉ là lúc đó chúng em không hiểu cô, suy nghĩ bồng bột, nông nổi nhưng chúng em giờ đã hiểu ra rồi cô à. Càng hiểu cô thì càng yêu cô, thương cô hơn.Cô đã hi sinh thời gian và cả sức lực chỉ vì muốn chúng em có được hai chữ: Tốt Nghiệp!

Em cảm ơn cô vì đã xuất hiện trong cuộc đời của em. Cô như một người mẹ thứ hai của em vậy. Ở nhà thì có mẹ, ở trường thì có cô, còn gì bằng nữa ạ. Một lần nữa em cảm ơn cô đã luôn là động lực giúp em vượt qua khó khăn, cạm bẫy trong cuộc sống bon chen này. Em hứa sẽ hoàn thiện bản thân nhiều hơn nữa, và 1 món quà không gì ý nghĩa hơn là em hứa với cô em sẽ thi thật tốt kì thi tốt nghiệp lần này để cô không phải buồn hay lo lắng nhiều như một đứa nhóc học lớp một. Để sau này khi về trường, ôm cô thật chặt và nói thầm vào tai cô: Em yêu cô!

Những dòng chữ này em viết bằng những giọt nước mắt từ đáy lòng của em. Tuy cô cấm con trai khóc nhưng cô ơi “Dù biết khóc là yêu đối nhưng những giọt nước mắt đó không phải là vô nghĩa”

Tập thể 12c4 mãi yêu cô !

Loading...
Chia sẻ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here