Đánh giá bài viết

Không làm bài tập.

Hôm nay, không vẫn làm bài tập.

_ Em chưa có bài học nào sâu sắc?

Tôi khẽ lắc đầu đáp lại gương mặt nghiêm nghị của thầy, khi thầy kiềm tra bài tập về nhà của tôi vẫn còn trắng xóa.

_ Đối với mỗi người khi bước trên tuổi 15 thì ít nhiều cũng có đôi lần trải nghiệm cuộc sống. Vậy có lí do gì em lại trả lời thầy như vậy… Học sinh giỏi của thầy ơi!

Thầy thở dài và thất vọng về tôi lắm! Hết lần này đến lần khác đều không hoàn thành một bài nào ra hồn cả rồi sắp thi học sinh giỏi cấp thành phố rồi …

Thầy! Chính là người đã dạy dỗ và thay đổi con người tôi nhiều lắm! Một người thầy đặc biệt vô cùng: Để có tôi ngày hôm nay. Tôi gặp thầy cách đây hơn hai năm, thầy dạy môn ngữ văn và truyền cảm hứng đến tôi một cách kì lạ cho đến tận bây giờ. Nhưng tôi lại luôn làm thầy thất vọng về tôi!

_ Em nhớ không những kỉ niệm mà thầy trò mình cùng trải qua tuy đơn giản thôi nhưng đó lại là những bài học thầm kín. Thầy rất thích và trân trọng món quà mà các bạn đã dành tặng cho thầy, là kỉ niệm mà có lẽ cả cuộc đời lái đò thầy cũng sẽ luôn không quên và mãi trân trọng … – Thầy hào hứng kể lại cho cả lớp nghe.

Không! Đối với tôi những thứ đã qua chẳng có ý nghĩa gì. Mọi thứ với tôi đều mệt mỏi cả, thế giới ngoài kia đen tối lẵm xã hội bon chen, con người trà đạp nhau mà sống. Còn tôi thì chỉ biết gào thét trong câm lặng mà thôi! Thật kinh tởm! Đến ba mẹ lúc nào cũng dày vò xỉ vả. Nhưng tôi có làm gì nên tội?

Lúc nào cũng cặm cụi sống trong cái nhơ nhớp của số phận rồi thì việc học hành cũng bê bối. Đầu tôi giờ ong mòng lên như xưng mủ, tim lại càng muốn nổ tung nát ra từng mảnh … thực sự!

Như một phản xạ tôi nói một hơi dài:

__ Mọi thứ đối với em đến giờ chẳng có nghĩa lí gì cả!

Chợt mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Giật nhói người, … Tôi chẳng hiểu gì cả. Cố lục lọi nhớ lại thầy đã nói …

Rùng mình tôi sao lại bất cẩn vậy chứ! … Tôi … Tôi nào đâu có ý đó.

Đôi mắt kia phảng phất gì đó. Một chút buồn! Như có đám mây đen vần vũ, đôi mắt thầy sao xa xăm đục mờ!

Khoảng cách như vừa nhân lên giữa thầy và tôi. Thầy cười trừ lạnh lẽo lắm!

_ Món quà mà các bạn đã tặng cho thầy là một bức tranh thêu hai chữ : ƠN THẦY! Chứa đựng tất cả những năm tháng đã gắn bó cùng nhau, cùng sát cánh cùng nỗ lực và chia sẻ … của niềm vui niềm hạnh phúc và đôi khi là những nỗi buồn mờ!

Nụ cười lại rạng rỡ. Tôi nhìn thầy hạnh phúc! Những giọt nước mắt trực tuôn … Gò má bắt đầu nóng hổi. Ngưng lại một chút một chút thôi được sống trở lại những tháng ngày kỉ niệm xưa. Những đôi bày tay biết nói những trái tim khẽ mỉm cười … tất cả lại cuộn trào lên trong tôi.

Tôi nhớ những tiếng cười đùa hóm hỉnh của thầy trong những giờ học căng thẳng. Tôi nhớ những giọt nước mắt, nhớ lắm những tiếng nấc nghẹn ngào những cái ôm sao mà nồng ấm của đám bạn xưa …

Hình như tôi đã từng quên đi tất cả, phũ phàng quay lưng với tình bạn, với tình thầy trò thiêng liêng!

_ Thời gian dẫu bạc mái đầu

Tim trò vẫn tạc đậm câu ơn thầy.

Giọng thầy trầm ngâm hôm nao … lòng tôi lại càng lâng lâng bổi hổi. Ngọn sóng như rẫy lên trong lòng. Những lát cát trong tâm hồn như dần tái sinh tươi mới trở lại sau những tháng năm u ám đầy khó khăn mệt mỏi.

Thầy luôn là người đã kéo tôi thoát khỏi những lạc lối những giống tố dù chỉ là những gợn nhỏ thôi sao mà thấm thía đến thế! Cảm ơn thầy và những người bạn năm xưa!

Tái bút: Tôi viết ra những lời này cho bạn cho tôi và cả những người tôi không hề hay biết! …

Cuộc sống này dù bạn có bế tắc hay tuyệt vọng nhưng hãy sống vì những người đang sống vì bạn và luôn cho bạn những ấm áp yêu thương. Nhớ về họ và những năm tháng vui buồn đã gắn bó với họ dể lại cho bạn những kí ức tuyệt vời thì đó chính là chìa khóa hâm nóng trái tim và hồi sinh con người chính bạn dù họ có còn hay không còn bên cạnh bạn nữa! Hãy thử một lần lắng nghe tim bạn tìm về những con người ấy!

Chia sẻ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here