Đánh giá bài viết

Ngày 22 tháng 4 năm 2017!

Hôm nay có lẽ là một ngày đặc biệt theo một nghĩa nào đó!…

Cảm ơn thầy giáo: người đã đưa 10 mảnh ghép chúng ta về một team!

Cấp 3 và 3 năm thật sự vô cùng ngắn ngủi ,cứ ngỡ chỉ như cơn gió thoảng qua không chút gì vương vấn, nhưng đối với tôi đó là những tháng ngày thanh xuân tuyệt vời nhất! 1 năm trước, chỉ có mấy tháng nhưng tươi đẹp vô cùng , khi mà tình yêu và niềm đam mê của tôi cuối cùng cũng có cơ hội thực sự để theo đuổi! Team cầu lông của chúng ta!!!!!!!!

Thầy không phải giáo viên phụ trách môn thể dục của lớp em, may thay chỉ là những tiết trông lớp ít ỏi… Đúng vậy thầy không hề dạy , thầy là ngườiđồng hành!Thầy Lê Quang Đại!

Em vẫn nhớ như in cái không khí của nhà thi đấu hôm ấy, đông nghịt người và những tiếng hô hào cổ vũ. Trên khán đài đồng đội khản giọng :” Dai le cố lên” , bên sân đấu thầy cầm chai nước dõi theo từng đường cầu, tận tình em phải đánh thế này, một chút nữa, tốt lắm…! Những hình ảnh đó không do dự đi thẳng sâu trong lòng em … thật sự! Đó thực sự không phải chiến thắng dễ dàng nhưng đó là chiến thằng đầu tiên và có lẽ là cuối cùng! Có thể chúng ta đã không thành công nhưng hơn hết em biết rằng đó thật sự là một kỉ niệm mà có lẽ suốt những chặng đường sau này em không thể quên!

Thầy theo chúng em từ những ngày đầu tập luyện tới ngày cuối cùng, thầy cười, thầy vui vẻ, nhây cùng chúng em! Thầy biết cách làm cho tất cả phải cười! Em chưa từng thấy một ngừơi thầy nào… “dị” như vậy! Thật sự rất gần gũi… Một gia đình thật sự!

1 năm rồi, mỗi người một nơi, nhưng thầy sẽ vẫn ở đó dõi theo những học sinh của thầy trưởng thành và chiến thắng … như cái cách thầy đã “huấn luyện” ngày nào!

Thầy sẽ sống thật hạnh phúc và vui vẻ, thầy nhé! Chúng em bây giờ và mãi mãi sẽ nhớ về thầy!

… Bình thường nhìn thấy thầy là chỉ biết cười giờ ngồi đây gõ những dòng chữ này cảm thấy có gì đó sai sai… Thật sự là trước mặt thầy em sẽ không nói được những câu thế này đâu… Thầy cười chết!!!!( Văn dở quá.)

Tuổi thanh xuân của tôi và bạn!

Không hối tiếc!

Rực rỡ như ánh mặt trời!

Thầy khiến em phải tin 1 điều rằng:

“Thanh xuân mà! Hãy đi đi, hãy làm những điều mình thích đi.Vì sau này nếu có ai gợi lại những ký ức của bạn, bạn có thể tự hào rằng: Thanh xuân của bạn rất đẹp”

Chia sẻ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here