Nước Mỹ nợ Hà Nội một lời yêu
Đánh giá bài viết

Nước Mỹ nợ Hà Nội 1 lời yêu…

Hôm nay Hà Nội đẹp lắm anh à, Hà Nội bắt đầu một tuần mới với đầy hứng khởi! Ngồi trên giảng đường lộng gió, tiếng thầy tếu táo kể về mối tình đầu với những cánh thư mở lời bằng:” Hà Nội ngày nhớ đêm mong.” Nó khiến em nhớ tới anh, người mà em đợi mà vẫn chưa trở về. Có thể, anh sẽ chẳng trở về, ấm áp như ngày đầu mới gặp.

Tình đầu của tôi cũng bắt đầu với mái trường cấp ba đầy trong trẻo và thơ ngây. Lần đầu tiên tôi biết để ý đến một người khác giới là năm lớp mười còn anh học trên một lớp. Ngày nào tôi cũng ra lan can để ngắm anh, nhìn xa xa, anh cũng thật đẹp trai với nụ cười luôn thường trực trên môi. Thế nhưng, tình cảm ấy có lẽ chỉ là sự ngưỡng mộ của riêng mình tôi còn anh nào hay biết. Thời gian dành cho các kì thi cũng cuốn tôi vào guồng quay học hành để tôi tạm thời quên đi anh- chàng trai năm ấy.

Một năm học mới lại bắt đầu, ngày tựu trường cũng là lúc tôi bắt gặp lại gương mặt thanh tú đã khiến trái tim non trẻ này rung rinh. Anh xuất hiện với đôi mắt sáng, lông mày rậm và vóc dáng cao lớn đầy mạnh mẽ. Tôi lại càng vui hơn khi biết rằng lớp mình học ở ngay trên lớp anh. Có xấu hổ quá không khi phải thổ lộ rằng, giờ ra chơi nào tôi cũng cúi người xuống để xem trộm anh đá cầu, nghe trộm anh nói chuyện và cười đùa với đám bạn. Và chẳng biết từ khi nào tôi đã thay đổi vì anh. Tôi không còn đi học sớm như mọi ngày mà cố tình đi học sát giờ, chen chân để đi song song với anh. Vẫn chưa thỏa mãn, tôi còn cố đợi anh ở nhà xe rồi theo sau anh để lên lớp. Cảm giác đi sau, ngắm anh từ phía sau thật lạ lạ và thích thú. Như một thói quen khó bỏ, nếu lớp tôi học 5 tiết còn anh học 4 tiết, tôi sẽ đứng nhìn anh đi khuất sau cánh cổng mới yên. Chưa hết đâu, tôi còn gom góp từng đồng lẻ để xuống lớp anh mua đồ ăn vặt, ngắm anh qua ô cửa sổ, theo dõi anh đang làm gì mà không muốn về. Anh ấy đâu biết rằng, có một đứa ngốc xít luôn theo sau anh, lo lắng và tò mò về anh như thế nào.

Buổi sáng hôm ấy như thời khóa biểu, lớp tôi có giờ thể dục. Trong lúc tôi đang ngáp dài ngáp ngắn vì đêm qua thức muộn làm bài thì anh đi ngang qua. Vội ngưng ngáp vài phút để ngắm anh đến vẹo cả cổ thì con bé đứng bên khều tay hỏi:

” Ê mày nhìn gì đấy?”

Tôi đáp mà mắt không rời anh: “Tao đang bận, đừng nói nhiều”.

Như hiểu được ý tôi, con bé nhìn theo rồi phán câu xanh rờn:

“A, anh Tùng ở gần nhà tao. Ơ mà anh ý có bạn gái rồi.”

Sau khi nghe xong những lời nói như xát muối vào trái tim, mặt tôi ngắn tũn biểu lộ sự thất vọng đến tột cùng.

Thế nhưng, tôi vẫn đâu có chịu từ bỏ. Ngày nào tôi cũng hành hạ con bạn ngồi bên rằng thì là: ” Mày tìm hiểu lại đi. Mày có biết là tao buồn lắm không mà nói vậy,..bla bla”. Cuối cùng thì thông qua cái A rồi đến anh B, chị C, tôi cũng nhận được câu trả lời hợp lòng người:

” Xin lỗi mày nhá, tao nhầm. Anh Tùng vẫn còn FA nha”.

Đọc xong tin nhắn của nó mà tôi muốn lao tới bóp cổ nói ngay. Có biết là tôi buồn, tôi mất ngủ mấy ngày không? Có biết là từ tiếng lá rơi đến tiếng hắt xì của thằng em trai cũng làm tôi cáu không? Nghĩ tiêu cực thế thôi, tôi vẫn còn phải nhờ cậy con bạn thân yêu nhiều lắm. Cũng được cái là con bạn mà tôi không hy vọng mấy vào độ IQ lại thông minh đột xuất. Bắt sóng được đối tượng nó liền về xin số anh ý và nhắn tin là tôi thích anh. Kể từ giây phút đó tôi biết mình không thể tự nhiên mà tiếp cận anh được nữa. Tôi quyết định mở lời trước, viết một lá thư và nhờ đứa bạn chuyển tới anh. Tôi hồi hộp chờ đợi hồi âm của anh, thấp thỏm, xấu hổ và lo lắng. Tối hôm đó, anh nhắn tin, anh nói anh buồn cười quá” Sao em lại viết em ụch ịch chạy theo anh?”, ” Em ngố lắm biết không”. Và cứ thế chúng tôi quen nhau. Hàng ngày anh đứng đợi tôi ở dưới cầu thang, di di mũi giày:

” Sao em lề mề như con mèo vậy?”

Tôi phụng phịu:

” Em xin lỗi, là do em bận trực nhật. Mà con mèo nó có lề mề đâu anh?”

Tôi cứ léo nhéo mãi như thế. Sân trường nắng gió luôn chứng kiến cảnh tượng 1 đứa lùn và 1 đứa cao đi bên nhau, chí chóe, véo mũi nhau. Ngày sơ kết học kì đến, chúng tôi cùng gấp những chiếc máy bay phi xuống sân như những cô cậu học trò khác. Có 1 điều tôi vẫn thắc mắc rằng” Chưa bao giờ anh nói yêu tôi“.

Mùa đông đến cũng là lúc người người xúng xính trong những bộ cánh ấm áp. Chúng tôi há miệng phả khỏi như những đứa điên, chen chúc mua bánh khoai nóng giòn để ăn. Có khi hâm hâm lại kéo nhau đi ăn kem rồi xuýt xoa vì lạnh. Khi anh biểu diễn văn nghệ ở trường, tôi là đứa hò hét cổ vũ nhiệt tình dù lớp tôi đang thi đấu với lớp anh. Yêu vậy đấy, thương vậy đấy. Có thể nhiều người cho rằng ở lứa tuổi này chúng tôi vẫn chưa xác định rõ được tình cảm. Đó đơn thuần chỉ là những rung động của tuổi mới lớn, cảm nắng nhau qua ngoại hình chứ không sâu sắc mặn mà gì. Thế nhưng, riêng tôi, tôi đã dành cho anh một thứ tình cảm đặc biệt khó nói thành lời.

No-en đến, tôi đội mũ len, choàng khăn ấm và đi bên anh. Tiếng nhạc, tiếng xe cộ, cười nói thật vui tai. Bất giác một cái ôm như được chuẩn bị sẵn dành cho tôi, anh ôm và mi nhẹ lên trán. Tôi ngước lên đón nhận nụ hôn đầu vụng về và hạnh phúc. Cảm xúc ấy lâng lâng khó tả chắc hẳn ai cũng từng trải qua trong đời.

Những tháng ngày sau đó thật thú vị, có cãi lộn, giận hờn và tiếng cười. Tôi ghen khi anh mải đứng nói chuyện với chị nào đó mà không để ý tôi đang ở bên đường gọi anh khản cả tiếng. Anh lại giận vì tôi đi đứng hấp tấp đến mức ngã sưng mặt. Anh mắng, anh bực, a véo má dỗ dành nhưng ” Chưa bao giờ anh nóiyêu tôi“.

Kì thi đại học đã cướp anh của tôi. Thi thoảng anh gọi ra ban công để nhìn 1 lát rồi anh về. Có khi là ly trà sữa anh mua vội nơi quán quen. Anh ân cần, ấm áp như vậy đấy. Và rồi điều gì đến cũng đã đến. Khi mà tình cảm đã vượt ra khỏi quỹ đạo của sự rung động tuổi học trò. Tôi quyết tâm phải hỏi anh:

” Anh! Sao anh chưa tỏ tình với em.”

Anh trầm ngâm rất lâu như thể nghẹn lời. Câu trả lời khiến tôi ám ảnh cho đến tận bây giờ”

” Anh sắp qua Mỹ du học.”

” Sao lại thế? Anh qua đó thì anh ôn thi đại học vất vả để làm gì?”

Anh nhìn tôi rất lâu:

” Anh muốn lấy cớ để kéo dài thời gian ở bên em. Anh không chắc sẽ trở về sớm. Anh không chắc sẽ…Anh xin lỗi”. Nói rồi anh ôm chặt tôi…

Cả đêm tôi khóc, tránh gặp mặt anh, tránh nghe điện thoại của anh. Tôi sẽ ra sao khi không có anh. Xuân, hạ, thu, đông tôi đều có anh. Tôi sẽ chấp nhận để anh đi ư? “Không, anh đừng đi mà! Anh có sợ mất em không? Anh có sợ mùa đông nơi xứ người sẽ không ai sưởi ấm trái tim anh?…” Bao nhiêu suy nghĩ đan xen, có nên giữ anh lại nhưng tương lai của anh, tôi có quyền gì để xoay chuyển nó. Tôi đau xót nghĩ đến điều đó.

Ngày anh đi, Hà Nội mưa buồn, tôi lặng lẽ đứng ở một góc nhìn anh xa khuất. Tôi càng thẫn thờ khi đọc tin nhắn anh gửi:” Nước Mỹ nợ Hà Nội một lời yêu”. Kể từ đây không còn ai nắm tay đưa tôi la cà khắp các con phố rồi tha thẩn trong các nhà sách… Tôi nhớ anh khi bất chợt trông thấy một chiếc máy bay nào đó bay ngang qua bầu trời Hà Nội. Thi thoảng chúng tôi vẫn trò chuyện như những người bạn. Anh nói anh không muốn tôi đặt nhiều hy vọng vào anh. Còn tôi, giữa chờ đợi và buông bỏ đi tìm hạnh phúc mới, tôi cứ để mặc nó thản nhiên hơn bao giờ hết.

Tình đầu của tôi chưa bao giờ được xác định rõ ràng. Thanh xuân trôi qua rất nhanh chóng, mái trường cấp 3 hay người yêu đầu đều đã là một phần của kí ức. Giờ đây đất Mỹ phồn hoa đã níu chân anh ở lại và Hà Nội cổ kính cũng không cho em rời xa. Em không đi đâu cả, em vẫn dạo quanh từng ngõ phố để tìm hình bóng anh. Em luôn ngỡ thanh xuân của chúng ta vẫn còn đọng lại ở đâu đó, ở trong cái gì đó. Liệu có trong từng giọt nắng không anh?

 

Chia sẻ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here