Tôi sợ…
Đánh giá bài viết

Bánh xe thời gian cứ lăn, lăn, lăn mãi cuốn những kỉ niệm vào vòng xoay vội vã của nó, để rồi kí ức nhòa dần đi theo năm tháng vô tình. Làm sao đây, tôi đã quên lãng đi bao điều rồi, tuổi thơ hồn nhiên của tôi, sự vụng dại, trong trẻo, hay cả bạn bè tinh nghịch thuở bé … Nhưng hình như vẫn còn chút gì đó sót lại thì phải, à, ra là cô chủ nhiệm lớp Năm của tôi. Vô tình quá, lạnh lùng lắm phải không, ai lại quên đủ điều thế? Nhưng còn cô, sao vẫn nhớ? Tại vì một cô giáo có bài giảng ngọt ngào, dễ hiểu; Tại vì một cô giáo mua bánh dỗ dành đứa trẻ giành đồ ăn của bạn; Tại vì một cô giáo với cái nhìn buồn bã khi học trò không vui vẻ; Tại vì một cô giáo hay xoa đầu trách yêu chăng; Hay tại vì cô giáo đã lặng lẽ gom góp giúp bạn học trò nhỏ có tiền phẫu thuật; Một cô giáo giấu giọt nước mắt xót thương cho hoàn cảnh cơ cực của gia đình đứa nhỏ … Cô giáo ấy là ai mà “vĩ đại “ thế? Cô tôi đấy, một người mà dẫu năm tháng có chạy thật nhanh, có phủ lên mọi điều lớp bụi che mờ, tôi vẫn không thể nào quên được …

Người ta hay nói cô giáo thật sang trọng, thật xinh đẹp, thật hiền dịu … có lẽ ấn tượng trong tôi về cô chủ nhiệm không phải như thế. Cô tôi không giàu có, cô không mặc những bộ đồ hàng hiệu, chỉ là một tà áo dài thướt tha may nhờ bởi bạn của cô; Cô cũng không xinh đẹp, không đẹp bởi vết nhăn trên trán, bởi đôi mày cau lại mỗi khi cô giận, bởi đôi bàn tay không trắng nõn trắng nà … Nhưng tôi biết, tôi dám chắc chắn, dám lớn tiếng mà khẳng định rằng: Cô đẹp nhất ở tâm hồn luôn rộng mở, bởi trái tim đập theo tiếng cười rộn rã của những đứa học trò, bởi cái tâm của người chèo đò kham khổ, bởi cách cô dạy dỗ những đứa trẻ chúng tôi nên người …

Ấy thế tôi chưa, hay không dám về thăm cô khi rời xa mái trường tiểu học của một thời ngây ngô, vì một đứa học sinh chẳng nổi bật trong bốn mươi cá thể, vì một đứa học sinh hay bị cô la do không làm bài tập, vì một đứa trẻ không hòa đồng trong lớp, làm sao đây, cô có lẽ sẽ không nhớ nó, sẽ không yêu thương nó nhiều như nhỏ lớp trưởng siêng năng, đáng yêu, như thằng con trai hay khen cô hiền, cô trẻ … Nó sẽ làm sao khi cô không nhận ra nó, sẽ phải đứng lạc lõng giữa sân trường đông đúc, sẽ phải im lìm vì bạn bè chẳng ai muốn nói chuyện, nó sợ lắm, thế rồi nó chẳng về thăm người cô năm nào, chỉ để cô vào kí ức, để bóng hình người cô trong tâm trí nó chẳng phút giây nào ngui ngoa. Tôi ơi, có nên về lại mái trường xưa không, nơi có một bóng dáng đứng mãi trên bục giảng tiếp bước cho bao thế hệ tương lai …

Tôi sẽ không viết ra tên người cô giáo năm nào đâu … Tôi vẫn muốn giữ lại chút gì đó cho mình, ích kỉ cũng được, kì lạ cũng được, chỉ là tôi muốn khắc sâu hơn cái tên của cô, cái tên ấm áp gợi bao điều đẹp đẽ, bao kỉ niệm ngọt ngào, bao yêu thương nồng đượm mà tôi chẳng muốn sẻ chia với ai cả. Cô ơi, cô đẹp hơn tất thảy mọi điều trên đời, cô chính là trạm dừng chân của con trên con đường con chọn mà cất bước. Nhưng ở nơi dừng lại ấy, làm sao con có thể quên, con luôn muốn quay đầu lại để nhìn ngắm cô lâu thêm một chút, để khắc khoải nhớ mong về người con yêu thương mà chẳng dám giải bày…

Chia sẻ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here